Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

Duyên

Duyên đi là duyên cạn
Duyên ở là duyên sâu
Tranh giành chi hở chị
Đến phút cuối được gì

Mượn danh người rủ bỏ
Cứ nghĩ là được thương
Tự tay mình bôi nhọ
Thanh danh gầy một đời

Thương chị nhiều hơn trách
Cuồng si người đàn ông
Chẳng thật dạ chung lòng
Để chị luôn cô quạnh

Đời buồn nhưng không lạnh
Ngoài kia nhiều người thương
Chị mở lòng ra nhé
Tâm an yên, vô thường ...

p/s: Không ai mang vừa đôi dép của chị và cũng không ai bước thay cuộc đời của chị đâu... Hãy mang vào, ngẩng cao đầu và học học cách buông chị nhé!

2 nhận xét:

  1. Mẹ của Ngọc Anh09:31:00, 27 thg 2, 2017

    Mẹ có lời khuyên dành cho con
    Miệng nói AN mà Tâm con nghiệt ngã
    Con nói chuyện về người ta như thế
    Tưởng con nhẹ nhàng mà tâm địa con đen

    Hãy nghĩ đến mình, thân mang 2 đữa con
    Mà bên cạnh con chỉ toàn băng giá
    Đủ biết được con sống "tốt" thế nào con ạ
    Đừng bon chen tranh đôi giày ko phải của con

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chào chị Quách Thanh Nhàn
      Cám ơn chị đã ghé qua blog, lẽ ra chị phãi chạy ra Đà Nẵng mới phải vì cái người đàn ông nhỏ hơn chị cả chục tuổi mà chị gọi là chồng ấy. anh ta sắp cưới vợ ngoài đó.
      Còn đôi dép kia, chẳng phải chị bằng mọi cách muốn vợ tôi làm cho chị đó sao, nể mặt anh bếp trưởng, vợ tôi đã làm cho chị rồi còn gì, có ai tranh với chị đâu.
      Đừng mượn danh người khác, cũng đừng đòi làm mẹ vợ tôi. Hãy làm tốt vai trò là người mẹ của con chị là được rồi.

      Hoàng Nhật Minh.

      Xóa